Báo Pháp Luật VN: Xã có 160 triệu m3 đá lại 'đói' đá rải đường: DN khai khoáng vừa phạm luật, vừa trốn trách nhiệm xã hội - Đồng Nai S

Post Top Ad

Responsive Ads Here

Báo Pháp Luật VN: Xã có 160 triệu m3 đá lại 'đói' đá rải đường: DN khai khoáng vừa phạm luật, vừa trốn trách nhiệm xã hội

Xã Phước Tân (TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) tổng diện tích 4.000 ha thì 400 ha đã là mỏ đá Tân Cang với trữ lượng lên tới 160 triệu m3. Thế nhưng theo phản ánh của lãnh đạo xã, nghịch lý ở chỗ nhân dân và chính quyền địa phương không được hưởng lợi gì dù sống trên mỏ tài nguyên, mà chỉ nhận được bầu không khí ô nhiễm và những thiệt thòi mỏ đá mang lại.

Bài viết này thuộc danh mục:✅ Quản lý - Quy hoạch, được chúng tôi tổng hợp từ báo Pháp Luật VN, nguồn bài: http://baophapluat.vn/dieu-tra-bd/xa-co-160-trieu-m3-da-lai-doi-da-rai-duong-dn-khai-khoang-vua-pham-luat-vua-tron-trach-nhiem-xa-hoi-448399.html

Một góc mỏ đá Tân Cang

Phá tan nát đường rồi “cao chạy xa bay”

Ông Vương Duy Đào (Bí thư xã Phước Tân) cho biết, mỏ đá nằm trọn trong xã, rộng 400ha, có hơn chục doanh nghiệp (DN) lớn nhỏ khai thác, phần lớn là tư nhân. Có DN khai thác trên diện tích hàng chục ha như Liên hiệp Hợp tác xã Dịch vụ nông nghiệp Tổng hợp Đồng Nai (Dona Coop), có những DN nhỏ hơn khai thác 5 – 6 ha.

“Mỗi ngày có khoảng 10 ngàn lượt xe thì hỏi mức độ ảnh hưởng, ô nhiễm đến cỡ nào? Toàn xe mấy chục tấn. Xã có 60 ngàn dân thì tình trạng ô nhiễm từ mỏ đá ảnh hưởng tới khoảng 10 ngàn người”, ông Đào đánh giá.

“Ô nhiễm mù trời, xe ben rầm rập chạy nguy hiểm, người dân khổ sở bao nhiêu năm, nhưng dân không được hưởng cái gì. Bao nhiêu lần người dân căng băng rôn, chặn đường phản đối, có ai nói gì đâu, có ai giải quyết đâu? Bao nhiêu lần họp, tôi phát biểu DN phải chia sẻ lợi ích. DN khai thác, DN có lợi ích thì DN phải chia sẻ khó khăn với người dân, với địa phương, nhưng không ai giải quyết”, vị Bí thư xã nói.

Theo quy định tại Điều 5 Luật Khoáng sản 2010, DN khai thác khoáng sản phải: “Hỗ trợ chi phí đầu tư nâng cấp, duy tu, xây dựng hạ tầng kỹ thuật sử dụng trong khai thác khoáng sản và xây dựng công trình phúc lợi cho địa phương nơi có khoáng sản được khai thác”.

Luật còn quy định DN phải có trách nhiệm “kết hợp khai thác với xây dựng hạ tầng kỹ thuật, bảo vệ, phục hồi môi trường theo dự án đầu tư khai thác khoáng sản; nếu gây thiệt hại đến hạ tầng kỹ thuật, công trình, tài sản khác thì tùy theo mức độ thiệt hại phải có trách nhiệm sửa chữa, duy tu, xây dựng mới hoặc bồi thường”.

Luật quy định là thế, nhưng thực tế ở địa phương này, chỉ ra con đường dẫn từ Quốc lộ 51 vào mỏ đá, ông Đào cho biết trước kia xe chở đá “cày” tan nát, người dân phải tự bảo vệ chặn đường phản đối, các DN mới chuyển sang đi con đường khác, để lại con đường lởm chởm những ổ voi, ổ gà.

“Kêu ca mãi các DN vẫn không góp tiền sửa lại đường trả cho dân, cuối cùng TP Biên Hòa phải làm. Lợi ích DN và người dân lẽ ra phải hài hòa, nhưng ở đây DN ỷ lại chính quyền quá, thiếu trách nhiệm với cộng đồng quá”, ông Đào nói.

Chưa hết, con đường chuyên dùng để chở đá trước đây là đường dân sinh, nay các DN khai thác đá lấy đường này sử dụng nhưng không làm đường dân sinh khác trả cho dân. “Không có đường dân sinh thì sao dân đi?”, ông Đào đặt câu hỏi. Các bức xúc trên, xã đề nghị nhiều lần, người dân họp tiếp xúc cử tri đã phản ứng nhiều lần, nhưng thẩm quyền xử lý thì liên quan đến cấp TP Biên Hòa, cấp tỉnh.

Theo Bí thư xã, tình trạng ô nhiễm từ mỏ đá ảnh hưởng tới khoảng 10 ngàn dân

“Cấp xã có quyền giám sát các mỏ đá, nhưng thực tế tầm xã không làm tới được. Luật quy định địa phương giám sát các mỏ đá, nếu quá tầm thì báo cáo TP, báo cáo tỉnh để phối hợp xử lý. Nhưng xã nói nhiều lần mà cách xử lý không đâu vào đâu cả. Đến nay xã bó tay với các DN này”, ông Đào cho hay.

Dân thiệt đủ đường

Nói ra thì không ai tin, nhưng một nghịch lý xảy ra ở xã Phước Tân là sống trên mỏ tài nguyên 160 triệu m3 đá, mà lại “đói” đá làm đường. Ông Đào nói: “Mỏ đá là mỏ tiền, mỏ vàng, lợi nhuận kếch xù, nhưng DN không quan tâm đến lợi ích người dân”.

Ông Đào dẫn chứng câu chuyện năm 2017, đường sá trong xã hư hỏng nhiều, địa phương làm văn bản gửi đến các DN khai thác đá xin hỗ trợ. Chỉ có một đơn vị cho lượng đá dăm trị giá khoảng 100 triệu, xã lấy đá đó rải cho các tuyến đường địa phương. Còn phần lớn các DN khác, xã đưa ra ý kiến nhiều lần nhưng các DN vẫn phớt lờ. Bản thân sống trên mỏ đá, xin mãi mới được người ta cho một ít đá dăm, cảm thấy tủi thân.

“Hay nói chuyện hàng năm xã vận động các DN lo cho gia đình chính sách, người nghèo. Mỗi DN đóng góp 5 – 10 triệu là rất quý, hay 20 triệu là tối đa. So với ảnh hưởng môi trường, so với trữ lượng tài nguyên địa phương bị mất đi thì không thấm vào đâu. Nhưng mà xin rất khó khăn, dù với các DN chỉ khai thác vài chục khối đá là đủ.

Theo Luật Khoáng sản thì “địa phương nơi có khoáng sản được khai thác được điều tiết khoản thu từ hoạt động khai thác khoáng sản để hỗ trợ phát triển kinh tế - xã hội theo quy định về ngân sách nhà nước”, nhưng tới giờ xã vẫn không được hưởng cái gì”, ông Đào cho hay.

Một điều trăn trở khác của chính quyền xã và người dân địa phương là khi khai thác hết đá, sẽ còn vùng “đất chết” sâu cả trăm mét không thể hoàn thổ (mặc dù luật quy định phải hoàn thổ - PV). “Lấy cái gì mà hoàn thổ đủ từng đó diện tích rộng 400 ha, sâu hàng trăm mét? Cái đó sau này thành cái hồ chứa nước theo quy hoạch, nhưng chứa nước để làm gì cũng chưa làm rõ được”, ông Đào cho hay.

Vị Bí thư xã kiến nghị: “Các anh lấy đi thì anh phải hỗ trợ lại địa phương, hỗ trợ lại người dân một số chế độ chính sách, chứ thế này không được. Môi trường, sức khỏe ảnh hưởng rất nhiều nhưng địa phương chưa được nhận lại gì. Có cái đường đi, các anh phá tan tành, bảo sửa lại mà đẩy vòng quanh, DN này đẩy cho DN khác. Phá tan tành thì phải làm lại cho dân chứ?”.

Trưởng ấp Tân Cang cũng cùng quan điểm nêu trên. Trả lời câu hỏi “Các DN trong mỏ đá có mang lại nhiều lợi ích cho địa phương không?”, vị Trưởng ấp cho hay: “Sự quan tâm của các DN khai thác đá không nhiều. Lâu lâu có hoạt động gì như xây nhà văn hóa thì có xin ít đá. Nhưng với quy mô, thu nhập của mỏ đá thì sự quan tâm đến địa phương của các DN chưa được xứng đáng, xứng tầm”.

Mỏ đá Tân Cang cũng là nơi hàng chục năm nay dính sự việc khiếu kiện của cụ Lê Thị Phương Mai (SN 1942, chủ DNTN Thuận An 2, sau này là Công ty TNHH Thành Thuận, ngụ số nhà 325, khu 3, ấp 2, xã An Hòa, TP Biên Hòa, Đồng Nai). Như PLVN đã có loạt bài phản ánh, gần 20 năm trước cụ Mai từ bỏ quốc tịch Pháp, xin nhập quốc tịch Việt Nam để được quyền đầu tư kinh doanh. Tuy nhiên, cụ tố doanh nghiệp bị địa phương “bức tử”. Cụ cho rằng nguyên nhân đến từ việc tỉnh Đồng Nai áp dụng sai pháp luật, đối xử bất bình đẳng các thành phần kinh tế, ngăn cản việc đầu tư kinh doanh hợp pháp của Thuận An 2. Sau đó hàng trăm ngàn m2 đất của Thuận An 2 đã bị thu hồi trái luật giao Liên hiệp Hợp tác xã dịch vụ Nông nghiệp Đồng Nai (Dona Coop) khai thác mỏ đá.

Quá trình tính toán bồi thường khuất tất dù bị khiếu nại và chưa nhận một đồng bồi thường nhưng cụ đã bị cưỡng chế, mất sạch tài sản. Số đất 5 ha còn lại, cụ xin được khai thác sử dụng tránh tình trạng “đất chết” nhưng vẫn chưa được chấp nhận. Sau khi trắng tay, nhiều năm qua cụ liên tục khiếu nại.

Theo cụ Mai, sự việc không chỉ gây thiệt hại nghiêm trọng đến quyền lợi của DN mình mà còn ảnh hưởng tới môi trường đầu tư kinh doanh. Trong số tiền nhiều tỷ cụ Mai đầu tư và đã mất, có tiền của các thân nhân là Việt kiều hùn vốn đóng góp. Vì vậy, cụ Mai cho rằng sự việc còn ảnh hưởng tới niềm tin của một số người muốn đầu tư về nước.

Đức Nghĩa

Tìm kiếm:✨

  • Dona Coop, Mỏ đá, Tân Cang, Phước Tân, Khai khoáng, DNTN Thuận An 2, Phạm luật, Vương Duy Đào, Thuận An 2, Công ty TNHH Thành Thuận, Lê Thị Phương Mai, Khoáng sản, Đá dăm, Biên Hòa, Trữ lượng, PLVN, Đức Nghĩa, Ô nhiễm, Dân sinh, Tài nguyên, Đồng Nai, Ổ trâu, Công trình phúc lợi

Post Bottom Ad

Responsive Ads Here

Pages